/ 128
462

THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN

Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không

Tập 122


Các vị đồng học, xin chào mọi người!

Xin mời mở Cảm Ứng Thiên Vựng Biên ra, xem đoạn thứ 111.

Tự chú chú tha. Thiên tắng thiên ái.” (Rủa mình, rủa người, yêu ghét thiên vị).

Những việc này đều là ác hạnh. Trong chú giải nói rất hay, chúng ta cùng đọc qua một lần. “Câu này nhằm nói đến chuyện nguyền rủa mà chẳng tìm được lý do nào chánh đáng”. Những sự việc này xưa nay trong ngoài nước đều thường có. Mình bị oan ức, không có cách nào phân tỏ được cho nên liền nguyền rủa, thề thốt nguyền rủa, “Hễ giận dữ thì tự nguyền rủa chính mình, lại còn nguyền rủa người khác”. Hiện tượng này chúng ta thường nhìn thấy. Loại hành vi này nhất định không phải là hành vi tốt. Trong kinh luận Phật nói với chúng ta: “Tất cả pháp từ tâm tưởng sanh”. Tâm tưởng không tốt thì sao có thể chiêu cảm được quả báo tốt? Người chân thật có học vấn, có đức hạnh, có tu trì, họ hiểu rõ ý niệm phải thanh tịnh, phải thiện lương, ngôn ngữ tâm thái phải nhu hòa. Việc này sẽ cảm ứng quả báo thiện.

Ở Singapore, tôi thường nhắc đến nữ tu Hứa Triết. Bà là tấm gương tốt nhất cho người tu hành chúng ta. Bà hiện nay vẫn còn sống, cả đời đều có thể giữ được tâm bình khí hòa, thế nên bà khỏe mạnh sống lâu. Khỏe mạnh sống lâu không phải từ cái gì khác, là do tự bạn giữ gìn mà được. Vì sao tâm chúng ta thường bất bình? Cái gốc của tâm bất bình là từ đâu? Do vọng tưởng phân biệt chấp trước mà ra, toàn là giả. Con người nếu chân thật hiểu rõ được những gì Phật nói: “Tất cả tướng đều là hư vọng”, “Tất cả pháp hữu vi như mộng huyễn bọt bóng” thì tâm họ liền bình. Bạn tâng bốc tôi, tán thán tôi, [tôi] mỉm cười, A Di Đà Phật! Đó là giả. Bạn hủy báng, sỉ nhục, hãm hại tôi, A Di Đà Phật! Cũng là giả thôi. “Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng”, bạn hà tất phải chấp trước, hà tất phải phân biệt. Phật Bồ-tát đã dạy chúng ta như vậy.

Chúng ta lại xem cư sĩ Hứa Triết. Bà đã làm thế nào để trong cả trăm năm giữ gìn được tâm bình khí hòa. Không có gì khác, bà hiểu được những cái này đều là giả. Bạn sỉ nhục tôi, mắng tôi, bạn sỉ nhục người khác, mắng người khác, vì sao tôi lại không nổi giận? Vì không có liên quan gì đến tôi. Vì mắng đó là mắng người ta. Vậy vì sao mắng tôi thì tôi lại nổi giận? Vì chấp trước có cái “tôi”. Đây là sai rồi. Phân biệt có cái tôi, chấp trước có cái tôi. Từ đó hiểu được, phân biệt chấp trước đều thuộc về vọng tưởng. Chúng ta học Phật phải giác ngộ từ chỗ này, hiểu rõ rồi thì được đại thọ dụng, liền buông xuống ý niệm được mất. Không có tâm được mất thì sẽ không phạm lỗi lầm này. Loại lỗi lầm này đều là từ được mất, phân biệt, chấp trước mà ra. Con người cuộc đời này sống ở thế gian vì sao lại không vui vẻ thoải mái? Tại sao chính mình phải làm khó chính mình? Thực tại mà nói đích thực là chính mình gây khó dễ cho chính mình, không phải do người khác mà chính bạn đã gây cản trở cho chính mình.

Chúng ta cùng nhau sống trong xã hội này, đặc biệt là Singapore, đất nước này được thành lập mới hơn 30 năm. Trước khi thành lập, người Hoa sống ở nơi này đều bị kỳ thị. Bạn hãy nghe lão tu nữ nói, làm việc ở nơi này tiền lương một tháng là bao nhiêu vậy? Hai đồng. Bà nói rất rõ, không phải mỗi một tuần có một ngày nghỉ mà một năm mới có một ngày nghỉ, không có ngày nghỉ ngơi. Hơn nữa tiền công hai đồng một tháng tự mình cũng không dám xài. Còn phải gửi về quê nhà ở Đại Lục để giúp đỡ những anh chị em nghèo khổ hơn. Đây là việc mà đích thân bà đã từng trải qua. Trong xã hội không có địa vị, đương nhiên là có tâm oán hận bất bình, nhưng bà có thể giữ cho tâm này được bình. Đây là học vấn gì, là công phu gì vậy? Bà nói với tôi, bà không có văn hóa, chưa từng đi học. Đây là sự thật. Ở vào thời đại đó, dường như không có việc phụ nữ được học hành. Khoảng 100 năm trước điều này là rất ít, trừ phi những nhà có chức quyền, những nhà giàu có mới mời được thầy về nhà để dạy học. Khoảng 100 năm trước vẫn chưa có trường học. Vậy bà học từ đâu vậy? Bà không phải là thiên tài, nhưng bà hiếu học, bà thường thưa hỏi người khác để học. Sau khi bà nghe rồi thì bà có thể thọ dụng, bà có thể ghi nhớ. Cuộc đời này của bà sở trường lớn nhất là nghe điều thiện không nghe việc ác, chỉ nhớ thiện không nhớ ác. Đây là chỗ thành công cả một đời của bà, cho nên bà có thể giữ được không có ác niệm trong tâm cả một đời. Chỉ có thiện niệm chứ không có ác niệm, nên hành vi cả cuộc đời chỉ có thiện hạnh, không có ác hạnh. Chúng ta phải hiểu rõ đạo lý này, phải học tập cho tốt. Đây là chính mình được phước, chính mình được lợi.

/ 128