/ 128
727

THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN

Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không

Tập 83


Các vị đồng tu, xin chào mọi người!

Tối hôm qua có mưa dông rất to, liêu phòng của các bạn có bị nước chảy vào không? Những đồng tu bản địa nói với tôi hiện tượng này trước đây rất hiếm có nhưng gần đây thì xảy ra rất nhiều lần, đều là những hiện tượng không bình thường. Quả thật là trời đất quỷ thần thời thời khắc khắc đang cảnh báo cho chúng ta biết. Chúng ta nhất định phải thể hội thật tỉ mỉ, bình lặng mà quan sát. Thời đại đang không ngừng thay đổi, ngạn ngữ nói là: “Trường Giang sóng sau xô sóng trước”. Các vị thiện tri thức tiền bối đã rời xa chúng ta rồi. Thế hệ thời trẻ học Phật với tôi cũng đã rời xa chúng ta rồi. Nhiệm vụ tu hành, hoằng pháp lợi sanh rơi vào chúng ta. Ngày nay chúng ta hãy để ý xem, tuổi tác của tôi đã bước vào những năm cuối đời rồi. Qua năm nay tôi đã bảy mươi tư tuổi rồi, người xưa có câu “Người bảy mươi tư, tám mươi ba tuổi Diêm Vương không mời mà tự đến”, nói cách khác độ tuổi này là tuổi nên phải chết rồi. Lời nói này khi tôi thân cận lão sư Lý, lúc đó thầy khoảng bảy mươi ba, bảy mươi bốn tuổi, lão sư Lý thường xuyên nói với chúng tôi: “Nên chết rồi”. Lời nói này là lời nói thật, nói cách khác nhiệm vụ hoằng pháp lợi sanh tôi nên giao lại cho người khác. Các bạn đồng học cần hết sức chăm chỉ nỗ lực mà làm, cũng cần thường xuyên nghĩ đến tuổi tác mỗi năm một nhiều thêm, chuẩn bị chu đáo để chúng ta có thể giao phó cho thế hệ sau.

Dạy những điều gì vậy? Ở Trung Quốc từ Khổng lão phu tử cho đến Phật pháp là Thích-ca Mâu-ni Phật, hai vị đại Thánh thế xuất thế gian đều nói với chúng ta: “Thuật nhi bất tác” (tường thuật chứ không sáng tác). Các Ngài cũng là kế thừa thế hệ trước, chính mình có thể chăm chỉ nỗ lực phụng hành những giáo huấn của thế hệ trước, sau đó truyền dạy lại cho thế hệ sau. Những giáo huấn của cổ Thánh tiên Hiền rất nhiều nhưng trên thực tế chúng ta có thể áp dụng được vài câu thôi thì cả đời thọ dụng cũng không hết. Cho nên chúng ta cần nhớ kỹ một câu nói là “Không được sáng tạo, không được đổi mới”.

Khoa học kỹ thuật của thế gian đang ngày ngày sáng tạo đổi mới, thế nhưng đức hạnh mà đổi mới thì hỏng rồi. Chúng ta không có cách nào đổi mới, Khổng lão phu tử cũng không thể thay đổi, Thích-ca Mâu-ni Phật cũng không thể thay đổi. Do vậy kinh mà Phật nói là kinh do cổ Phật thuyết giảng, đạo mà Khổng Tử truyền dạy là đạo của Tiên Vương. Thế nhưng chúng ta cần hiểu làm thế nào có thể ứng dụng đại đạo của cổ Thánh tiên Hiền vào trong cuộc sống hiện tại. Chỉ cần làm được điều này thì đã hoàn thành việc lớn rồi.

Ngày nay trong xã hội có rất nhiều tai nạn, tôi đã từng nghe người khác nói, rất nhiều nhà tôn giáo khác cũng nói đến vấn đề này, những nhà tiên tri thời xưa cũng nói đến vấn đề này. Tốc độ nhanh quá! Câu nói này rất có đạo lý, tốc độ phát triển của đời sống vật chất quá nhanh nhưng đời sống tinh thần lại không theo kịp nên phiền phức liền xuất hiện ngay. Cho nên muốn cứu vớt kiếp nạn hiện nay thì đương nhiên là nói như vậy, nhưng điều này không thể thực hiện được rồi. Cần làm chậm lại sự phát triển của đời sống vật chất và tăng tốc sự phát triển của đời sống tinh thần. Đời sống vật chất và đời sống tinh thần có thể cân bằng, có thể hài hoà thì đây là việc tốt, đây là hạnh phúc mỹ mãn chân thật. Nếu hai vấn đề này không làm đồng đều nhau thì vấn đề sẽ xuất hiện ngay. Trong tình trạng phát triển mất cân bằng như vậy thì thà rằng để đời sống tinh thần phát triển chậm và để cho đời sống vật chất có thể dừng phát triển. Ở đây có đạo lý vô cùng lớn.

Cho nên chúng ta đối với tất cả không cầu thành tích, không tranh cái lợi nhỏ. Ngày nay việc chúng ta cần làm rất nhiều, chính mình phải luôn nắm chắc phương châm làm việc. Bất luận làm việc gì chúng ta cần suy tính sức ảnh hưởng của việc đó lớn như thế nào? Thời gian ảnh hưởng là bao lâu? Nếu như là ảnh hưởng tích cực, ảnh hưởng tốt thì sức ảnh hưởng càng lớn càng tốt, thời gian ảnh hưởng càng dài càng tốt. Chỉ cần chúng ta quan sát từ phương hướng này thì đã thành công được một nửa rồi. Những công sức và tinh thần mà chúng ta bỏ ra như vậy mới có giá trị, mới có hiệu quả. Cho nên tầm nhìn nhất định phải xa, cần phải nhìn sâu, cần phải nhìn xa, không nên vì lợi ích của bản thân mình, không nên vì lợi ích của đoàn thể nhỏ, nếu không sẽ không có cách nào giải quyết vấn đề nan giải của thế kỷ tiếp theo nữa.

Vì sao người trước đây có thể suy nghĩ vì lợi ích của đoàn thể nhỏ? Người trước đây có thể như vậy vì không gian sống của họ không lớn. Không gian sống của người hiện nay là toàn cả địa cầu này, còn muốn thử phát triển vươn tới các vì sao. Suy nghĩ của chúng ta, sự tu học của chúng ta nhất định phải đồng hành cùng với tình hình thực tế. Không gian sinh sống của người hiện nay là cả địa cầu này, nên vấn đề chúng ta suy xét cần đặt trọng tâm vào cả trái đất này thì vấn đề này có thể được giải quyết. Ngày xưa giao thông bất tiện, thông tin không phát triển, thậm chí có một số người cả đời đều không đi ra khỏi huyện lị họ sinh sống. Không gian sinh sống cả đời họ chỉ lớn như vậy. Do vậy họ chỉ có thể suy nghĩ đến khu vực của họ, đến huyện lị của họ là đủ rồi. Cả cuộc đời họ có thể đạt đến hạnh phúc mỹ mãn.

/ 128