/ 41
1

TỌA ĐÀM NHÂN SINH HẠNH PHÚC

(Giảng Giải Đệ Tử Quy)

Tập 3

Giám định: Lão pháp sư Tịnh Không

Chủ giảng: Thầy Thái Lễ Húc

Địa điểm: Học hội Tịnh tông Đài Nam, Đài Loan

Thời gian: 15/02/2005 - 23/02/2005

Việt dịch: Ban biên dịch Pháp Âm Tuyên Lưu


Chư vị bằng hữu, chào mọi người buổi sáng! Hôm qua chúng ta nói tới, trên thực tế không phải là không có biện pháp để đạt được sự an định thế giới, xã hội và gia đình, mấu chốt là ở niệm tâm đó của mỗi người. Nếu như ích kỷ thì sẽ phát sinh xung đột; nếu như lúc nào cũng có thể suy nghĩ cho người khác thì gia đình, xã hội sẽ viên mãn, an khang. Hôm qua cũng nhắc đến, nếu như một đứa trẻ từ nhỏ có thể đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, suy nghĩ cho người khác thì từ nhỏ khởi tâm động niệm của chúng đã bắt đầu vun bồi phước phần cho chính mình rồi, vậy nên từ nhỏ chúng đã biết bồi phước, tích phước. Vì có tâm như vậy, chúng biết được “đọc sách chí tại thánh hiền”, phải đem đạo đức, học vấn đã học được ra sức cống hiến cho xã hội. Cho nên, khi chúng vừa bước ra xã hội liền biết tạo phước cho xã hội, do đó mà phước phần của chúng sẽ càng ngày càng lớn, về già phước báo hiện tiền, vậy có thể an hưởng tuổi già.

Cho nên người Trung Quốc nói “ngũ phước”, trong đó có một phước gọi là “thiện chung”. Nói dễ hiểu một chút đó chính là “chết an lành”, sẽ không chết một cách đau đớn, tục ngữ nói: “Đừng để chết không được tốt.” Câu nói này hình như là lời mắng người, thế nhưng thưa các bạn, hiện tại câu nói này không được xem là mắng người, mà được xem là gì? Được xem là một hiện tượng phổ biến. Chúng ta nhớ lại lúc nhỏ, thường hay nghe nói một vị trưởng bối nào đó, hôm qua ngủ rồi ra đi rất an lành. Hiện nay tình hình như vậy có nhiều không? Không có nhiều nữa. Vì sao người thời trước họ có thể rất an lành mà rời khỏi thế gian này, còn người hiện nay khi chết có thể đều phải đưa đi cấp cứu, khi chết có thể là bất tỉnh nhân sự? Đó đều là bởi vì họ không biết cách chăm sóc thân thể, không biết vun bồi phước phần của chính mình, phước quá mỏng thì không cách nào “thiện chung” được. Cho nên con người muốn có phước phần, căn nguyên vẫn ở một niệm “tâm thiện”. Tâm của người thời trước tương đối lương thiện, ở bất cứ đâu cũng suy nghĩ cho người khác, cho nên chết rất nhẹ nhàng; người hiện nay tương đối tự tư, nên trước khi chết vẫn sợ được, sợ mất, còn rất bám chấp vào rất nhiều chuyện, đều không buông xuống được. Nếu chúng ta muốn tuổi già hưởng phước, thì phải biết giữ tâm thiện, phải biết được mọi lúc đều có thể buông xuống, không nên chấp trước.

Rất nhiều người đều cảm thấy, đời người khi bắt đầu làm việc thì mới có thể giúp đỡ cho xã hội, sau này già rồi thì sẽ không cách nào dốc hết tâm lực của mình được nữa. Nên thông thường đều cảm thấy, dường như từ 20 tuổi đến 60 tuổi mới là giai đoạn hoàng kim tạo phước cho xã hội, rất nhiều hoạch định cuộc đời đều nói như vậy. Thật ra, khi một đứa trẻ từ nhỏ được tiếp nhận giáo huấn của thánh hiền thì đời sống của chúng tuyệt đối không phải chỉ có khoảng chừng 40 năm. Chúng ta cùng nhau xem thử, đứa trẻ này từ nhỏ đã giữ tâm nhân ái, giữ tâm đạo đức. Trong lớp học của chúng tôi từng có một bé mới hơn hai tuổi, ngày đầu tiên đi học, sau khi học xong về nhà, cha mẹ của em hỏi: “Hôm nay con học được những gì?” Đứa bé này lập tức tinh thần phấn chấn nói ra bốn chữ “hiếu thuận cha mẹ”. Cha mẹ của em cũng rất kinh ngạc, trẻ nhỏ mới hơn hai tuổi đã học được điều vô cùng chân thật, vô cùng thiết thực.

Buổi thứ hai em đến lớp, là đúng lúc thầy giáo mời rất nhiều bạn học trong lớp lên chia sẻ, trong tuần này các em đã làm được những việc gì để hiếu thuận với cha mẹ. Bởi vì học vấn quý ở thực hành, nên sau khi học rồi thì về nhà phải cố gắng thực hành. Cho nên rất nhiều em học sinh lên bục giảng nói, có em giúp cha mẹ bưng nước rửa chân, có em gọt trái cây cho cha mẹ ăn. Em nhỏ hơn hai tuổi này, nhìn thấy những anh chị lớn hơn đều làm được những việc hiếu hạnh, khiến em sanh tâm muốn học tập theo. Cho nên thưa các bạn, người lớn dạy trẻ nhỏ là một phương pháp, trẻ nhỏ dạy trẻ nhỏ lại là một phương pháp tốt khác, do đó có câu: “Tương quan nhi thiện”, chúng sẽ quan sát học hỏi lẫn nhau. Sau khi học tiết thứ hai xong trở về nhà, đứa bé này lập tức cầm lấy tách trà, mang nước nóng đến cho cha mẹ uống.

/ 41