/ 41
1

TỌA ĐÀM NHÂN SINH HẠNH PHÚC

(Giảng Giải Đệ Tử Quy)

Tập 24

Giám định: Lão pháp sư Tịnh Không

Chủ giảng: Thầy Thái Lễ Húc

Địa điểm: Học hội Tịnh tông Đài Nam, Đài Loan

Thời gian: 15/02/2005 - 23/02/2005

Việt dịch: Ban biên dịch Pháp Âm Tuyên Lưu


Xin chào mọi người buổi chiều! Buổi sáng chúng ta nói đến năm kia tôi có dạy một lớp học, một em học sinh đó, sau đó thành tích của em đã tiến bộ rất nhiều, cũng trở thành một lớp trưởng rất giỏi. Vì vậy, khi tôi đem phần quà cuối cùng thưởng cho em vào buổi lễ tốt nghiệp hôm đó, em ấy đã rơi nước mắt. Tôi đứng trên bục giảng, trong lòng nghĩ mình là người từng trải, cũng đã từng dạy qua lớp cuối cấp rồi, cho nên chắc sẽ không vì đau lòng mà rơi nước mắt nữa. Bởi vì tôi đã hứa với lòng mình rằng, đời này tôi chỉ rơi nước mắt vì cảm động, chứ không rơi nước mắt vì đau lòng, bởi vì đau lòng rơi nước mắt không giúp được gì cho mình cũng như cho người khác. Cho nên sau đó trong lòng tôi nghĩ, nếu như một lát nữa ra khỏi trường mà em ấy vẫn còn khóc thì tôi phải an ủi em ấy một chút. Sau khi chỉnh đốn hàng ngũ, tôi liền dẫn các em ra cổng trường. Đi nửa đường, tôi quay lại nhìn thử thì nhìn thấy em vẫn còn khóc, tôi liền bảo các em dừng lại, đi đến trước mặt em. Trong lòng tôi nghĩ sẽ dùng tay trái nắm lấy tay em, còn tay phải sẽ vỗ vỗ lên vai của em và nói: “Đừng khóc nữa!” Khi tay trái tôi nắm tay của em, tay phải chuẩn bị vỗ lên vai của em thì em liền nắm lấy tay tôi, dùng hết sức nói với tôi: “Cảm ơn thầy! Cảm ơn thầy! Cảm ơn thầy!” Ngay lúc đó cả người tôi giống như bị điện giật vậy, hóa ra người nam cũng có thể làm cảm động người nam. Sự chân thành của học sinh đã làm cho chúng tôi rất cảm động, nước mắt của tôi đã lưng tròng, nhưng không thể mất kiểm soát, bởi vì còn phải dẫn các em ra ngoài trường, nên tôi hít thở sâu hai lần rồi dẫn các em ra khỏi trường, sau đó tạm biệt các em.

Khi một mình tôi quay trở vào trường, bỗng nhiên tôi có một cảm nhận sâu sắc rằng, không phải tôi dạy em học sinh này, mà là em học sinh này đã dạy cho tôi một bài học rất quan trọng kể từ khi tôi đi dạy, em đã cho tôi biết là “không có học sinh nào là không thể dạy”. Một em học sinh bị nhà trường cho là có hành vi lệch lạc, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi dùng tâm yêu thương của chúng ta, đã có thể khiến em thay đổi lớn đến như vậy, điều này thực sự đã chứng minh rằng: “Người ban đầu, tánh vốn thiện.” Vì vậy, cần phải hỏi bản thân chúng ta có tâm chân thành này hay không. Thông qua cảm nhận mà em học sinh này dành cho tôi, tôi nhận thức được một điều: “Trong cuộc đời của một đứa trẻ, nếu chúng có thể cảm nhận được có người thực sự yêu thương, quan tâm đến chúng thì đứa trẻ này sẽ không trở nên hư hỏng, cũng không thể nào tự sát.” Thưa các bạn, tỷ lệ trẻ em tự sát hiện nay như thế nào? Càng ngày càng cao. Đây là kết quả, nguyên nhân do đâu? Các em cảm thấy lạc lõng, chúng cảm thấy không có ai quan tâm đến chúng.

“Rẽ quẹo rộng, chớ đụng góc”, chúng ta nhắc đến hiện nay các em đi đua xe, thay vì để cảnh sát liên tục truy đuổi, bắt giữ các em, chi bằng chúng ta hãy làm từ căn bản, xây dựng gia đình cho tốt. Xã hội an định hay động loạn thì gia đình là căn bản, là nền tảng. Vì vậy, tôi cũng tự hứa với lòng chỉ dạy học ở một trường, từ nay về sau sẽ không thay đổi nữa, cứ dạy ở đó. Khi bắt đầu dạy học thì tôi vốn có ý nghĩ này, tại sao vậy? Bởi vì chỉ cần tôi ở lại đó không chuyển đi dạy chỗ khác, ví dụ tôi dạy được hai mươi năm, ba mươi năm, thì tất cả những học sinh chắc chắn sẽ tìm được tôi. Dạy một đứa trẻ có phải mất hai năm là dạy được không? Tất nhiên là phải dạy dỗ, nhắc nhở trong một thời gian dài. Cho nên, chỉ cần trong một, hai năm này chúng cảm nhận sâu sắc được thầy giáo đã bỏ công sức ra dạy chúng mà không cần báo đáp, tin rằng sau này khi chúng gặp phải vấn đề gì trong cuộc sống thì chúng sẽ tìm ai? Đi tìm thầy giáo. Chắc chắn chúng sẽ không đi vào con đường xấu, càng không thể nào tự sát. Bởi vì chỉ cần trong lòng một người có sự yêu thương thì sẽ không tuyệt vọng như vậy.

Kết quả tôi dạy được hai năm thì “người tính không bằng trời tính”. Bởi vì thể hội được đức hạnh của trẻ em là căn bản, cho nên tôi hi vọng tranh thủ lúc mình còn trẻ nhanh chóng thâm nhập lời dạy bảo của thánh hiền Trung Quốc, thế nên mới xin nghỉ việc. Nhưng cũng do nghỉ việc, nên tôi mới có cơ hội đến Trung Quốc đại lục để đẩy mạnh phát triển văn hóa Trung Quốc. Cũng trong quá trình này tôi quen biết rất nhiều thầy cô giáo, cùng trao đổi và học hỏi lẫn nhau về thái độ và kinh nghiệm giáo dục trẻ nhỏ. Vì vậy, khi chúng ta nhìn thấy các em có một số hành vi không tốt thì không nên chỉ biết tức giận, mà phải bắt đầu giải quyết từ nguyên nhân.

/ 41