/ 41
1

TỌA ĐÀM NHÂN SINH HẠNH PHÚC

(Giảng Giải Đệ Tử Quy)

Tập 19

Giám định: Lão pháp sư Tịnh Không

Chủ giảng: Thầy Thái Lễ Húc

Địa điểm: Học hội Tịnh tông Đài Nam, Đài Loan

Thời gian: 15/02/2005 - 23/02/2005

Việt dịch: Ban biên dịch Pháp Âm Tuyên Lưu


Chào mọi người buổi chiều! Buổi sáng chúng ta đã nói đến: “Người lớn gọi, liền gọi thay, người không có, mình tới ngay.” Động tác này rất quan trọng, nó có thể vận dụng rộng rãi, vì đây là lễ nghi tiếp đãi, lễ nghi tiếp đón khách. Bây giờ chúng ta hãy xem thử trong gia đình, con cái hiện nay có biết tiếp đãi khách hay không? Ví dụ như có dì đến chơi, con trẻ đang ngồi chơi điện tử, chúng sẽ làm gì? Chúng sẽ mở hết công suất mà gào lên: “Mẹ à, có dì đến kìa!” Như vậy có được không? Quen rồi thì chúng sẽ rất thất lễ, rất tùy tiện, bởi vì sự tôn kính người lớn xếp ở thứ yếu, việc nào quan trọng nhất đối với chúng? Vui chơi của chúng là quan trọng nhất. Lâu ngày thì tâm cung kính không còn, cho nên phải dạy. Bạn nào đã từng dạy con cái tiếp đãi khách xin mời giơ tay? Tốt! Điều này ảnh hưởng chúng rất sâu xa, nếu con trẻ không học tốt những lễ phép này, có thể sau này ở trường học, ở trong công ty sẽ xảy ra tình huống lúng túng.

Chúng tôi đã từng dạy các em, từng em một luyện tập tiếp đãi khách như thế nào. Cho nên, câu kinh văn không chỉ phải giảng giải, mà còn phải để các em thao tác thực tế. Hơn nữa, không chỉ thao tác một lần, hai lần, mà phải để chúng luyện tập nhiều lần thì chúng mới quen tay hay việc. Một buổi sáng nọ, những em nhỏ này đều đã học xong, cũng là sự sắp xếp khéo léo, lúc ăn cơm trưa thì có một người dì đến thăm. Trước khi người dì bước vào phòng học, vì tất cả các em vốn đang ăn cơm nên thảy đều ngừng lại, để bát đĩa và đũa của chúng xuống, chúng muốn làm gì? Tranh nhau chạy ra tiếp đón khách. Cho nên khi chúng có thể học đi đôi với hành thì chúng sẽ học rất vui vẻ. Khi người dì này bước vào trước cửa thì sáu em nhỏ xếp thành một hàng, cùng nhau cúi chào và nói: “Chúng con chào dì ạ!” Người dì này không dám bước vào, dì nói: “Được sủng ái mà lo sợ! Từ trước tới giờ chưa bao giờ được tiếp đón long trọng như vậy.” Dì nói tiếp: “Nếu như trẻ em thế hệ sau đều như vậy thì chúng ta rất vui mừng.”

Tiếp theo, khi khách bước vào rồi thì dạy các em cách để dép. Dép phải để như thế nào? Phải để sao mà khi khách bước vào thì lập tức có thể mang vào. Cho nên thưa các bạn, mỗi động tác lễ nghi, thực ra đều là đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ cho họ, tâm nhân hậu của các em cũng đang thực hành từng chút một từ trong những chi tiết nhỏ của đời sống. Vì vậy, để dép cũng phải khiến cho khách có thể thuận tiện mang vào được liền. Dì ấy bước vào, chúng liền nói: “Mời dì ngồi, con đi rót nước mời dì!” Trước tiên mời dì ấy ngồi, sau đó nói: “Mời dì uống trà, con đi gọi mẹ con tới.” Đây chính là lễ nghi tiếp đãi khách, mà ở trong gia đình phải học tập.

Tiếp theo, lúc ở trường học, khi nhìn thấy thầy giáo lớp bên cạnh đến, chúng nhìn thấy rồi thì sẽ làm thế nào vậy? Cũng có thể chúng sẽ đứng tại chỗ và bắt đầu cất cao giọng: “Thầy ơi, có thầy giáo lớp bên cạnh tới tìm thầy.” Thái độ này không phù hợp lễ phép. Cho nên điều này cũng phải dạy học sinh, dạy các em trước tiên nhất định phải: “Thưa thầy, thầy đợi một chút, để em đi gọi thầy chúng em đến.” Nói với thầy đó xong thì đi tìm thầy của mình đến gặp, nghĩa là phải làm tốt công việc từ đầu đến cuối. Thực ra khi các em thực hành lễ nghi thì tính nhẫn nại, bình tĩnh của các em sẽ được hình thành và bồi dưỡng liên tục trong quá trình thực hành những lễ nghi này.

Vậy chúng ta xem, trong công ty, nếu như có người đến tìm bạn của họ hoặc tìm cấp trên, người bình thường đứng trước tình cảnh này sẽ làm thế nào? Ví dụ có người muốn tìm giám đốc, giám đốc có thể đang họp mà chúng ta lại nói: “Tìm giám đốc hả? Ông ấy ở trong đó.” Vậy có được không? Nếu vị khách này bước vào mà bên trong đang họp, họ vừa mở cửa ra thì sẽ xảy ra tình huống gì? Rất khó xử. Cuộc họp diễn ra nửa chừng, rốt cuộc là tiếp tục họp hay phải tiếp đón khách? Như vậy là rất thất lễ. Nếu chủ quản truy cứu, do ai tiếp đón vậy? Nếu như hết lần này đến lần khác xảy ra tình huống này thì có thể không giữ được công việc, bởi vì thành công thì ít mà hỏng việc thì nhiều. Đứng trước tình cảnh như vậy, trước tiên cần phải mời khách: “Mời ông ngồi”, sau đó rót một ly nước mời họ uống, rồi nói: “Để tôi đi xem thử giám đốc có bận việc không? Xin ông đợi một chút.” Nếu bạn đi, tìm thấy giám đốc đang họp thì xin chỉ thị, có thể giám đốc phải họp mười phút, hai mươi phút nữa thì phải trở lại nói cho khách biết, để trong lòng khách có sự chuẩn bị. Vì vậy, lúc nào cũng phù hợp lễ nghi, lúc nào cũng khiến cho người khác cảm thấy rất thoải mái.

/ 41