TỌA ĐÀM NHÂN SINH HẠNH PHÚC
(Giảng Giải Đệ Tử Quy)
Tập 18
Giám định: Lão pháp sư Tịnh Không
Chủ giảng: Thầy Thái Lễ Húc
Địa điểm: Học hội Tịnh tông Đài Nam, Đài Loan
Thời gian: 15/02/2005 - 23/02/2005
Việt dịch: Ban biên dịch Pháp Âm Tuyên Lưu
Chào mọi người buổi sáng! Hôm qua chúng ta đã tiến vào chủ đề thứ hai là Xuất Tắc Đễ, trong đó nhắc tới “anh thương em, em kính anh, anh em thuận, hiếu trong đó”. Tục ngữ nói “gia hòa vạn sự hưng”, “anh em đồng lòng thì đất cũng biến thành vàng”. Quả thật bầu không khí trong gia đình mà hòa thuận, vui vẻ thì gia phong nhất định sẽ rất hưng thịnh và sự nghiệp cũng sẽ hưng vượng. Rất nhiều em nghe xong những câu chuyện của các vị thánh hiền xưa thì các em cũng là thấy người hiền muốn sao cho bằng, nghe xong Khổng Dung nhường lê, các em trở về cũng đều làm theo như vậy. Có một cô bé rất khẳng khái, nhường trái lê cho em trai ăn, trong khi em chỉ có một trái lê, kết quả người em trai này cứ cắn từng miếng lớn một. Khi em ăn được hơn một nửa thì người chị này sắp không nhịn được nữa, sau đó liền cướp lại trái lê của em trai. Người mẹ nhìn thấy cảnh tượng này, liền gọi điện thoại báo cho thầy giáo, đây là sự hợp tác rất tốt giữa phụ huynh và thầy giáo. Bởi vì mỗi một câu kinh văn, con trẻ không thể nào học một lần liền biết, cần phải hướng dẫn trong thời gian dài.
Hôm sau, người thầy đã kể cho học sinh nghe một câu chuyện, chuyện kể rằng vào thời nhà Hán có hai anh em, một người tên là Triệu Hiếu, một người tên là Triệu Lễ, Triệu Hiếu là anh. Rất không may Triệu Lễ bị giặc cướp bắt đi, khi người anh biết được, lập tức đã tìm đến sơn trại và trực tiếp xông vào trong đại bản doanh của bọn cướp, người anh nhìn thấy bọn cướp đang rất đói bụng, định giết em mình để ăn thịt. Người anh thấy vậy vô cùng lo lắng, liền chạy đến trước mặt bọn cướp và nói với bọn chúng rằng: “Em của tôi bị bệnh, người lại gầy gò, các vị đừng có ăn nó, mà hãy ăn tôi đi, tôi mập mạp hơn, người lại khỏe mạnh.” Người em thấy anh mình nói vậy cũng rất lo lắng, liền đẩy người anh ra và nói: “Tôi bị các vị bắt là số mệnh của tôi, nên tôi bị các vị ăn là đúng rồi, tuyệt đối không được liên lụy đến anh của tôi.” Hai anh em ở đó tranh nhau muốn chết, muốn chết thay cho đối phương. Vào lúc này, bọn cướp nhìn thấy vậy rất cảm động, liền thả người em về.
Cho nên các em thân mến! Triệu Hiếu và Triệu Lễ ngay cả điều gì cũng sẵn lòng hy sinh vì anh em? Ngay cả mạng sống cũng sẵn lòng. Thế chúng ta có nên chỉ vì một trái táo, một trái lê mà tranh cãi với anh em của mình không? Chúng ta cần phải noi theo tinh thần của những vị thánh hiền ngày xưa mà làm theo. Hơn nữa, bởi vì tinh thần không tiếc hy sinh mạng sống vì anh em của Triệu Hiếu và Triệu Lễ đã truyền đến tai của Hoàng đế, sau đó Hoàng đế liền phong hai anh em họ làm quan để cai quản nhân dân, cho nên họ có phước về sau. Tại sao Hoàng đế muốn dùng hai anh em họ làm quan vậy? Bạn xem, anh em mà biết yêu thương nhau thì nhất định sẽ hiếu thảo cha mẹ, người có đức hạnh tốt như vậy mà ra làm quan thì chắc chắn sẽ yêu thương nhân dân. Bởi vì “dùng hiếu để dạy” thì họ sẽ “cung kính cha mẹ người trong thiên hạ”, họ sẽ kính trọng tất cả những người làm cha mẹ trong thiên hạ; “dùng đễ để dạy” thì họ sẽ “cung kính anh chị người trong thiên hạ”, cũng sẽ kính trọng anh chị em của tất cả mọi người.
Cho nên, chúng ta cũng nhân cơ hội giáo dục này, để hướng dẫn các em; đương nhiên khi các em có biểu hiện rất tốt thì chúng ta cũng cần dành cho một số khẳng định.
Ngoài ra còn có một em, đúng lúc dép của bạn học bị hỏng, bởi vì bản thân em đã có một đôi dép bị hỏng một chút nên em đã đổi một đôi dép mới. Nhưng đôi dép bị hỏng một chút kia em lại không nỡ vứt đi, mà đem để dưới gầm giường của em; có thể em đã học được câu: “không ghét cũ, chớ thích mới”, cho nên có cảm tình với đôi dép cũ nên không vứt bỏ nó mà để dưới gầm giường. Cuối cùng, bởi vì dép của bạn học đã bị hỏng, không thể đi được nữa, thầy giáo liền nói với em: “Em hãy về đem đôi dép cũ đến cho bạn đi.” Đây có phải là giúp đỡ bạn học không? Đúng vậy, nếu không thì bạn học không có dép đi, mà mùa đông thì rất lạnh. Sau đó, nhóm giáo viên chúng tôi bỗng nhiên phát hiện ra em học trò này đi đôi dép cũ, còn người bạn học đi đôi dép mới của em. Người lớn chúng tôi cũng học được một bài học. Bạn xem, em ấy thật sự đã làm được câu: “Tiền của nhẹ, oán nào sanh.” Bạn học của em nhất định có thể cảm nhận được, em rất quan tâm đến mình.