/ 78
2

Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa

Tập 78

Chủ giảng: Lão pháp sư Tịnh Không

Thời gian: Ngày 13 tháng 07 năm 2010

Địa điểm: Hiệp hội giáo dục Phật-đà Hồng Kông

Việt dịch: Ban biên dịch Pháp Âm Tuyên Lưu

Chư vị pháp sư, chư vị đồng học, xin mời ngồi. Mời xem Đại Thừa Vô Lượng Thọ Kinh Giải, trang 83, hàng thứ 6, bắt đầu xem từ đoạn giữa:

“Cõi nước Cực Lạc, công đức trang nghiêm không thể nghĩ bàn như vậy. Lại nữa, cõi Cực Lạc kia, vô lượng công đức đầy đủ trang nghiêm. Như dẫn chứng ở trên, chính là để hiển thị rõ nghĩa trang nghiêm trong đề kinh.” Chúng ta xem đến chỗ này, đây là chúng ta tiếp tục học hai chữ trang nghiêm trong đề kinh. Trong kinh Di-đà, đức Phật thường nhắc đến rằng: “Cõi nước Phật kia thành tựu công đức trang nghiêm như thế”, cực lực tán thán công đức tu học của Phật và Bồ-tát ở thế giới Cực Lạc, đây là “có thể trang nghiêm”, còn quả báo y chánh của thế giới Cực Lạc là “cái được trang nghiêm”. Trong kinh Đại thừa, đức Phật thường nói “tướng do tâm sanh, cảnh chuyển theo tâm”, A-di-đà Phật ở thế giới Cực Lạc, thân có vô lượng tướng, tướng có vô lượng vẻ đẹp. Thế giới Cực Lạc là thế giới bình đẳng, tuổi thọ của Phật là vô lượng, người sanh đến thế giới Tây Phương Cực Lạc, bất luận là phẩm vị nào, cho dù là vãng sanh hạ hạ phẩm cõi phàm Thánh Đồng Cư thì thọ lượng, tướng hảo, trang nghiêm của họ với A-di-đà Phật là không có gì khác biệt. Từ chỗ này hiển thị công đức giáo hóa của Phật và công đức tu học của Bồ-tát là thù thắng biết bao nhiêu! Cho nên trong quả báo chúng ta liền nhìn thấy công đức tu hành, nhân quả không hai, từ nhân thấy quả, từ quả thấy nhân, chúng ta liền rõ ràng. Cái có thể trang nghiêm, đó là tu công, tức là công đức của tu hành. Chúng ta đem nó quy nạp lại mà nói, vô lượng công đức đều không ngoài tâm bồ-đề, chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác, từ bi đều đạt đến cứu cánh viên mãn.

Người vãng sanh cõi Phàm thánh đồng cư, chúng ta biết được, phiền não của họ hoàn toàn chưa đoạn. Cõi Phương tiện, đã đoạn kiến tư phiền não, cho nên công phu của họ ít nhất phải tu đến Tu-đà-hoàn của Tiểu thừa, hoặc Bồ-tát địa vị Sơ tín của Đại thừa, họ vãng sanh là sanh cõi Phương tiện hữu dư, cõi Phương tiện hữu dư cũng có ba bậc chín phẩm. Như vậy chúng ta liền có thể hiểu rõ, tứ quả tứ hướng của Tiểu thừa, về tứ hướng, Sơ quả hướng không tính đến, vì bậc đó vẫn ở trong cõi Đồng cư, từ Sơ quả trở lên cho đến A-la-hán, gồm bảy cấp bậc, phân bổ vào trong chín phẩm, chúng ta đại khái cũng biết được cấp bậc vãng sanh này. Lên cao hơn nữa, ngay cả phân biệt cũng đã đoạn, phân biệt là trần sa vô minh, chấp trước là kiến tư vô minh, vô minh chính là phiền não, còn phải phá một phẩm vô thỉ vô minh, không khởi tâm không động niệm, vậy mới có thể sanh cõi Thật báo trang nghiêm. Thế nhưng thế giới Cực Lạc là vô cùng thù thắng, oai thần đại nguyện của A-di-đà Phật gia trì cho những người mang nghiệp vãng sanh này, mặc dù phẩm vị không cao, nhưng trí tuệ, đạo lực, đức năng, phước báo, Phật thường nói là “trí tuệ đức tướng”, đều bằng với Bồ-tát A-duy-việt-trí, điểm này thật không thể nghĩ bàn! Vì sao vậy? Bởi ở thế giới Cực Lạc, A-di-đà Phật có thể gia trì, chư Phật Như Lai của thế giới phương khác tại sao không thể gia trì những chúng sanh mang nghiệp này? Người học Phật chúng ta đều hiểu được, Phật Phật đạo đồng, vì sao A-di-đà Phật đặc biệt thù thắng? Phật Phật đạo đồng là không sai, trí tuệ cũng đồng, đức tướng tương đồng, tướng hảo tương đồng, nhưng vẫn có khác nhau, cái gì khác nhau? Nhân địa phát nguyện khác nhau. A-di-đà Phật khi ở nhân địa phát hoằng nguyện xác thực là đặc biệt, khi ngài chứng đắc quả vị cứu cánh, những nguyện mà ngài đã phát thảy đều thực hiện trọn vẹn, không có nguyện nào là nguyện suông, cho nên thành tựu sự trang nghiêm thù thắng không gì bằng.

Ở thế giới Cực Lạc, A-di-đà Phật chưa từng gián đoạn dạy học, Bồ-tát vãng sanh đến thế giới Cực Lạc cũng không có gián đoạn học tập, mỗi ngày đang học tập. Ngạn ngữ xưa của Trung Quốc chúng ta có một câu nói: “Sống đến già, học đến già, học không hết.” Phật Bồ-tát của thế giới Cực Lạc, đây là ba thứ trang nghiêm được nói trong luận Vãng Sanh: Phật trang nghiêm, Bồ-tát trang nghiêm, cõi nước trang nghiêm. Giáo hóa của Phật không có gián đoạn, không có điểm dừng; học tập của Bồ-tát không có gián đoạn, cũng không có điểm dừng; sự trang nghiêm thù thắng của cõi nước, quả báo không thể nghĩ bàn! Những thứ này có thể học hết được không? Xứng tánh, tánh đức là viên mãn, khi chứng đắc thì viên mãn. Bồ-tát A-duy-việt-trí, thông thường mà nói thì chứng đắc viên mãn, họ buông xuống khởi tâm động niệm, thật sự nhập vào cảnh giới của tánh bình đẳng, bình đẳng chính là Phật, ngay cả khởi tâm động niệm còn không có, thì đương nhiên cũng không có phân biệt, chấp trước, họ trong cảnh giới này. Mỗi ngày lên lớp không gián đoạn, chúng ta có thể thể hội được đạo lý này không? Đại đức trong Tông môn nói “hiểu không?”, nếu như thể hội được, chúng ta thử nghĩ xem, lấy nhân sự của chúng ta, nói người cùng tâm này, tâm cùng lý này, ở thế giới này của chúng ta, khi tuổi cao rồi, lúc còn trẻ học rộng nghe nhiều, tuổi đã cao, bạn còn có thể lực rất tốt, có hoàn cảnh rất tốt, vậy bạn tiêu khiển thời gian của mình như thế nào? Dùng phương thức nào? Chúng ta thấy Thích-ca Mâu-ni Phật ở thế gian này, mặc dù đã lớn tuổi, người Trung Quốc nói “đời người bảy mươi xưa nay hiếm”, bảy mươi là tuổi nghỉ hưu vào thời xưa ở Trung Quốc, sau khi nghỉ hưu thì làm gì? Dạy học. Thời xưa có gia học, đa số là tận dụng từ đường để mở lớp dạy học, chính là tư thục, người già đến trường học dạy học chính là việc khiến họ vui nhất.

/ 78