Kính thưa Thầy và các Thầy Cô!
Chúng con xin phép chia sẻ một số nội dung chính mà chúng con ghi chép trong bài Thầy Vọng Tây giảng từ 4h50’ đến 6h00’, sáng Thứ Bảy, ngày 20/12/2025.
****************************
PHẬT HỌC THƯỜNG THỨC
Bài 285: 95 TUỔI MÀ KHÔNG CẦN NGƯỜI CHĂM SÓC
Hòa Thượng muốn nhắc nhở chúng ta qua tấm gương của Lão Cư sĩ Lý Bỉnh Nam: dù đã 95 tuổi nhưng Ngài vẫn không cần người chăm sóc. Vậy hãy thử tự chiêm nghiệm xem, chúng ta có được năng lực này hay không? Tôi nhận thấy điều này thật khó, bởi khi còn trẻ tôi đã không biết giữ gìn thân thể, dẫn đến việc khi có tuổi liền phát sinh nhiều bệnh tật. Nếu thời gian qua không nỗ lực rèn luyện, có lẽ giờ đây tôi đã không thể đi lại được. Do đó, chúng ta cần chú trọng làm sao để thân tâm được khỏe mạnh. Tuy nhiên, khỏe mạnh ở đây không đồng nghĩa với việc tẩm bổ cầu kỳ. Hòa Thượng từng dạy: “Lão cư sĩ Lý Bỉnh Nam cả đời không hề bồi bổ thân thể”. Ngay cả Hòa Thượng Tịnh Không cũng chỉ dùng nước đun sôi để nguội, tuyệt đối không dùng các loại nước có màu, có mùi như cà phê hay trà. Tại sao Ngài Lý Bỉnh Nam và Hòa Thượng Tịnh Không lại có được thân thể như vậy? Với Ngài Lý Bỉnh Nam, chúng ta chỉ được nghe kể, nhưng với Hòa Thượng Tịnh Không, chúng ta đã thấy rất nhiều qua các băng đĩa giảng pháp. Bản thân tôi cũng từng may mắn được nhìn thấy Ngài từ xa vài lần, dáng đi của Ngài rất nhanh nhẹn và vững chãi.
Hòa Thượng giảng: “Chúng ta học Phật nhiều năm mà không có thành tựu, nguyên nhân chính là do không chịu buông xả”. Hoà Thượng nhắc chúng ta cần phải buông xả thân tâm thế giới. Cho dù chúng ta bố thí hàng trăm tấn gạo thì đó cũng chỉ là việc nhỏ. Trong nhà Phật, điều cốt lõi chúng ta cần buông xả là thân và tâm. Tâm chúng ta cần buông xuống mọi lo buồn, vướng mắc, phiền não, tập khí. Thân thể tùy thuận theo duyên thì sẽ khỏe mạnh.
Hòa Thượng nói: “Có cần phải bảo dưỡng thân thể không? Không! Bạn càng bảo dưỡng thái quá thì càng phiền phức”. Việc này chúng ta cần hiểu cho đúng. Nói “không bảo dưỡng” không có nghĩa là lơ là, tùy tiện, nhưng cũng không được quá nuông chiều. Nếu chúng ta mệt một chút thì nghỉ học, đau chân một chút thì không lễ Phật thì chúng ta chưa phải là người chân thật tu hành. Đó không phải là cách bảo dưỡng đúng đắn. Sáng nay, trước khi lạy Phật, tôi phải dán hai miếng cao to ở chân vì đau khớp do ảnh hưởng của thời tiết ẩm thấp khi làm việc ở Đà Nẵng vừa qua. Mọi người nhìn tôi lạy Phật đủ số lượng, tốc độ, dáng vẻ và tốc độ không đổi sẽ khó nhận ra tôi đang bị đau. Tôi chia sẻ điều này không phải để khoe khoang, mà để mọi người thấy rằng: cho dù sức khỏe thế nào thì việc cần làm vẫn phải làm, không vì chút chướng ngại nhỏ mà sinh tâm trễ nải.
Hòa Thượng dạy: “Chúng ta không cần phải bảo dưỡng, chỉ cần ăn cho đủ”. Cơ thể chúng ta tiếp nhận được bao nhiêu thì chúng ta ăn bấy nhiêu, nếu chúng ta cố ép mình ăn sẽ sinh bệnh. Nhiều người gửi tặng tôi thuốc và hỏi tôi đã uống chưa. Tôi không dùng những thứ thuốc này vì không có thời gian. Nguyên nhân của bệnh khổ là do chính mình, do chúng ta không buông xả, dính mắc vào thân kiến, phân biệt, chấp trước. Nếu chúng ta buông xả hoàn toàn thì tâm sẽ trống rỗng và thanh tịnh.
Hòa Thượng nói: “Tâm thanh tịnh thì bách độc bất xâm”. Tâm thanh tịnh thì không độc nào có thể xâm hại, không bệnh nào có thể xâm nhập. Ví dụ, không mãnh thú nào có thể ăn thịt được sư tử nhưng rận, bọ chét bám trên thân sư tử thì có thể ngày ngày hút máu chúng. Tâm của chúng ta cũng vậy, phiền não ngày ngày sẽ làm hại chúng ta. Tôi biết rõ mình mang bệnh nhiều năm là do tính khí của bản thân. Tôi biết ơn bệnh khổ, vì nhờ có bệnh nhắc nhở, tôi mới biết thu liễm tập khí và tinh tấn niệm Phật. Mười năm trước, nếu không bệnh, tôi chỉ muốn rong ruổi làm thật nhiều thứ; nay nhờ bệnh mà biết gom lại, chỉ làm những việc cần làm, chỉ tham dự những nơi thật sự cần thiết. Tất cả đều do “Tự tác tự thọ” – tự mình làm tự mình chịu. Chính chúng ta làm thân tâm mình khổ nạn và tự khiến mình đọa lạc, không ai ép chúng ta vào ba đường Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sanh. Tham, sân, si chính là nhân của Tam đồ. Ngày ngày gieo nhân Tam đồ thì làm sao tránh khỏi quả báo Tam đồ? Chỉ khi nào cắt đứt được cái nhân ấy, chúng ta mới mong thoát khổ.