85

Kính thưa Thầy và các Thầy Cô!

Chúng con xin phép chia sẻ một số nội dung chính mà chúng con ghi chép trong bài Thầy Vọng Tây giảng từ 4h50’ đến 6h00’, sáng thứ Bảy, ngày 29/11/2025.

****************************

PHẬT HỌC THƯỜNG THỨC

Bài 265: Phật Pháp là đại từ đại bi

Phật Pháp là Đại từ Đại bi. Đại từ đại bi của Phật pháp chính là chân thành, thanh tịnh, bình đẳng. Chúng ta đề khởi được những ái tâm này thì mới gọi là đại từ đại bi. Tâm chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, từ bi được xây dựng trên nền tảng của trí tuệ, không phải là cảm tình. Phật Bồ Tát hiện thân đến bất cứ nơi nào để giảng kinh nói Pháp thì dựa vào cảm ứng, chứ không dựa vào cảm tình. Chúng sanh có cảm, Phật liền có ứng. Chúng ta lắng nghe được bằng chân tâm của chính mình, chứ không phải là cảm tình dụng sự. Đa phần hiện nay, chúng ta làm theo cảm tình. Chính vì vậy,phiền não chướng ngại cứ đến với chúng ta.

Phật là vô duyên đại từ, còn chúng ta là ái duyên từ bi. Riêng điểm này, chúng ta xét thấy nghiệp duyên của chúng ta quá nặng nề. Trên Tịnh Độ, có câu tôi thường hay ngẫm nghĩ đến: “Ái bất trọng bất sanh Ta Bà. Niệm bất nhất, bất sanh Tịnh Độ”. Chúng ta niệm Phật mà không nhất tâm thì không thể sanh Tịnh Độ. Chúng sanh đến với thế giới Ta Bà này là do ái tâm rất nặng. Đối tượng của chúng ta là người mình thương, mình thích, mình có cảm tình. Đó chính là cảm tình dụng sự. Phật Bồ Tát thì không có điều kiện, không lý do. Thậm chí rằng, ta còn thấy “ta và chúng sanh đều là một thể” thì cũng chưa phải là vô duyên đại từ.

Vô duyên đại từ ở nơi Phật là sự khế nhập tự nhiên, ngay đến một ý niệm cũng không có. Chúng sanh có cảm thì liền có ứng. Chữ “cảm” ở đây không phải là cầu xin: “Phật ơi, cho con vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc!”- đó chỉ là “Hữu khẩu vô tâm”. Chữ “Cảm” chính là y giáo phụng hành, làm đúng theo lời giáo huấn của Phật thì liền có cảm ứng, chứ không phải ngày ngày chỉ cầu xin Phật cho vãng sanh. Trong đời sống thế tục, danh vọng và lợi dưỡng càng ngày càng chất chồng, đó chính là “hữu khẩu vô tâm”. Muốn vãng sanh Tây Phương Cực Lạc mà ở thế gian lại chẳng chịu buông bỏ; thứ gì cũng chấp trước, thứ gì cũng dính mắc, tiền tài danh vọng đều không rời. Vì vậy, chúng ta chỉ cần chân thành niệm Phật. Hòa Thượng từng dạy: Mọi sự mọi việc, đến lúc ra đi, Phật A Di Đà đều sắp đặt chu đáo.” Đó chính là đạo lý của cảm ứng. Nếu còn khởi tâm lo nghĩ rằng Phật sẽ đưa ta đi bằng cách nào, thì đó chính là vọng tưởng. Trong sinh hoạt hằng ngày, có thể có rất nhiều việc khiến chúng ta quên đi câu Phật hiệu; nhưng hướng về Phật thì phải kiên trì. Hòa Thượng Tịnh Không từng dạy: Phật hiệu có thể gián đoạn, nhưng Phật tâm không được gián đoạn.” Tâm Phật là tâm vô tư, vô cầu, luôn nghĩ đến lợi ích của chúng sanh. Nếu hằng ngày chúng ta vẫn cầu cho riêng mình, thì đó chính là tự tư tự lợi. Ngày ngày còn khởi ý niệm về bản thân thì vẫn là tự tư tự lợi. Mọi ý niệm đều phải vì chúng sanh.

Hằng ngày, tôi vẫn nghe rất nhiều người cầu: “Phật ơi, cho con vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc!” nhưng trong tâm vẫn vọng tưởng, chấp trước từng ly từng tí, không hề buông xả bất cứ thứ gì, có càng nhiều càng tốt. Vậy thì sai mất rồi!

Bài học hôm nay, Hòa thượng giảng:“Phật Pháp là đại từ đại bi. Đại từ đại bi chính là chân thành, thanh tịnh, bình đẳng. Tâm này phải được xây dựng trên nền tảng của trí tuệ. Chư Phật, Bồ Tát hiện thân đến bất cứ nơi nào để giảng Pháp đềudựa vào cảm ứng, chứ không phải dựa vào cảm tình. Chúng ta thường nói: nơi này tốt thì mình đến, nơi kia chưa tốt thì mình không đến. Nhưng Phật, Bồ Tát thì không như vậy. Nơi nào có chúng sanh y giáo phụng hành, nơi ấy Phật liền đến. Cho nên, chữ “cảm” ở đây là phải hiểu là nơi đó thật sự có người y giáo phụng hành. Nơi nào có nhiều chúng sanh y giáo phụng hành thì Phật, Bồ Tát liền đến. Các Ngài đến không cần thỉnh, không cần mời, cũng vẫn đến.”.

Trên kinh Vô Lượng Thọ có nói: Bồ Tát làm bạn không mời của chúng sanh – “bất thỉnh tri hữu, tác bất thỉnh tri hữu”. Chúng ta nghe chỗ này rất là cảm động. Có lần Hòa Thượng giảng: Bạn đừng tưởng trong thế gian này bạn chỉ có một mình. Sai rồi, Phật Bồ Tát luôn ở xung quanh với bạn, bạn hoàn toàn không cô độc. Cho nên, chúng ta phải luôn đề cao tinh thần của mình. Khi gặp bệnh khổ, nguy nan, đừng để mất tinh thần. Ý chí phải vững vàng. Quan trọng nhất là phải thường xuyên kiểm điểm khởi tâm động niệm và việc làm hiện tại: có đúng với lời Phật dạy không? Nếu đúng thì cứ y theo đó mà làm, mà tu hành. Còn mọi diễn biến khác, đã có Phật và Bồ Tát hỗ trợ chúng ta.