58

Kính thưa Thầy và các Thầy Cô!

Chúng con xin phép chia sẻ một số nội dung chính mà chúng con ghi chép trong bài Thầy Vọng Tây giảng từ 4h50’ đến 6h00’, sáng thứ Bảy, ngày 22/11/2025.

****************************

PHẬT HỌC THƯỜNG THỨC

Bài 258

PHẬT NGHỆ THUẬT HÓA CAO ĐỘ GIÁO HỌC

Phật đã nghệ thuật hóa đến cao độ việc giáo dục và học tập cho hàng đệ tử. Tất cả những lời Phật dạy đều là “Ý tại ngôn ngoại”(hoặc “ý ở ngoài lời”). Trên kinh Phật có câu “Y Kinh giải nghĩa, tam thế Phật oan”. Nếu chúng ta y theo từng chữ mà giải thích thì oan cho ba đời chư Phật. Nếu “ly Kinh nhất tự tức đồng mà thuyết”. Nếu rời Kinh một chữ, thì cũng đồng với lời ma nói. Chỗ này có nhiều người không biết, không thấu hiểu. Lời Phật nói là từ tâm thanh tịnh mà lưu xuất ra. Vậy thì chúng ta dùng tâm thanh tịnh mà thể hội thì chúng ta sẽ hiểu. Phật Pháp mà dùng tri thức thế gian, cái hiểu của thế gian để phân tích thì sai rồi. Chúng ta chỉ cần chân thành tu tập, tâm chúng ta thanh tịnh đến chừng mực nào thì tự thể hội được Phật pháp ở chừng mực đó. Cho nên không cần chúng ta phải đi tìm cầu.

Việc này tôi thể hội rất sâu sắc! Tôi thường hay nhắc đến một vị Thầy, mỗi năm Thầy nhập thất ba lần, mỗi lần ba tháng, tổng thời gian nhập thất là chín tháng. Thầy không nhập thất ba tháng vì thời gian đó là Tết, đồng thời cũng là tháng giỗ của Sư cụ pháp chủ. Gần đây, tôi về thăm Thầy, Thầy rất vui! Thầy nói, trước đây, Thầy bị nổi một hạch to ở dưới cổ, mọi người yêu cầu phải phẫu thuật nhưng Thầy không làm mà quay về chùa niệm Phật, sau một thời gian thì hạch đó tự biến mất. Mỗi lần tôi về thăm, Thầy đều thân tình hỏi: “Con đã ăn gì chưa?” và cố gắng tìm một thứ gì đó để mời tôi. Thầy biết tôi đã có một thời gian dài dịch pháp của Hòa Thượng. Thầy nhìn thấy tôi vẫn khỏe và làm được nhiều việc lợi ích chúng sanh thì rất vui!

Chúng ta cần giữ tâm mình thanh tịnh, tâm thanh tịnh chính là tâm định, tâm định thì trí tuệ sẽ khai mở. Mọi sự, mọi việc, trước đây chúng ta không biết thì bây giờ chúng ta tự hiểu, không cần người dạy. Nếu chúng ta thấy mọi việc mụ mẫm thì biết rằng tâm mình đang bao chao, dao động. Chúng ta phải dùng tâm định tĩnh để quán chiếu, quan sát, không dùng tâm vọng tưởng, bao chao. Phần lớn chúng ta tâm đều rất bao chao, làm việc này thì hỏng việc kia. Mọi người có thể ngày ngày quán sát việc này. Hôm nào, tâm chúng ta bao chao, dao động thì đừng nên làm việc gì, vì nếu chúng ta làm thì sẽ hỏng việc. Khi tâm chúng ta bao chao, đặc biệt là khi chúng ta sân hận thì chúng ta càng nói sẽ càng sai. Tôi khuyên mọi người, nếu hôm nào tâm chúng ta bao chao, dao động thì đừng nên làm gì, nhất là những việc lớn. Nếu tâm chúng ta bao chao, dao động thì chúng ta sẽ làm sai, do vậy, sẽ mất rất nhiều thời gian, công sức để sửa sai. Khi chúng ta làm hư hại, lãng phí, chúng ta tưởng không ai biết nhưng chúng ta biết và điều đáng sợ nhất là phước báu trong vận mạng của chúng ta đã bị khấu trừ.

Chúng ta nghe lời tựa của bài học hôm nay, giáo học của Phật đã được Ngài đưa lên nghệ thuật hóa cao độ. Đời sống của người học Phật cũng cần nghệ thuật hóa cao độ. Chúng ta chỉ cần y theo giáo huấn của Phật Bồ Tát, Cổ Thánh Tiên Hiền. Chúng ta nghe bác Thủ tướng của chúng ta nói với Tổng thống Pháp mới thấy được trí tuệ cao độ: “Hôm nào anh có đi ngang qua Việt Nam, thì ghé qua đây uống café với tôi!” Qua câu nói này, chúng ta thấy đất nước, con người Việt Nam rất thân thiện, an toàn. Lời nói của Bác Thủ tướng vừa thân tình, vừa dí dỏm, đây là nghệ thuật hóa giao tiếp một cách cao độ! Không có một vị nguyên thủ Quốc giao nào có thể nói một cách tự tin như vậy! Thật ra thì việc này cũng không quá khó. Hằng ngày, nếu tâm chúng ta định, không có “tự tư tự lợi”, tận lực hy sinh phụng hiến thì lời nói của chúng ta sẽ rất sảng khoái, người nói và người nghe đều cảm thấy sảng khoái. Chúng ta là người học tập chuẩn mực của Phật, Thánh Hiền thì chúng ta phải nghệ thuật cao độ đời sống của mình.

Hôm qua, tôi đi thăm người hàng xóm, mỗi lần đi xa về, tôi đều mang rất nhiều quà để tặng cho bác như sầu riêng, nước mắm, mật ong. Bác hàng xóm nói với tôi, khi tôi không có nhà, Bác luôn để ý canh giữ nhà giúp tôi. Nếu chúng ta biết sống, biết quan tâm đến người khác bằng tâm chân thành, thì cho dù người đã từng phá hoại, chướng ngại mình thì họ cũng sẽ trở thành người bảo vệ mình. Cho nên trước đây có một vị quản lý Phật giáo từng nói: “Tôi rất kính trọng Phật giáo vì Phật giáo thương yêu ngay cả kẻ thù của mình, cho dù có người ghét mình, hại mình, mình vẫn thương yêu!”. Đó chính là nghệ thuật hóa. Bất cứ ai cũng có lương tâm, nếu chúng ta sống tốt, chân thành thì người khác cũng sẽ cảm động!