PHẬT THUYẾT THẬP THIỆN NGHIỆP ĐẠO KINH
Tập 56
Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Giảng tại: Tịnh Tông Học Hội Singapore
Biên dịch lần 2
Các vị đồng học xin chào mọi người! mời mở “Thập Thiện Nghiệp Đạo” ra trang thứ 16, kinh văn hàng thứ 3: “Thần túc trang nghiêm cố, hằng lệnh thân tâm, khinh an khoái lạc”. Câu này là nói chúng ta đem thập thiện nghiệp thực tiễn vào “tứ như ý túc”. Tứ như ý túc cũng gọi là “tứ thần túc”. Chúng ta từ trên 2 cách gọi này tỉ mỉ quan sát, “thần”, “như ý”, nó còn có cái tên khác, chính là “buông xuống”. vào thời xưa các quan phẩm vị cao, cầm trên tay là ngọc như ý, cùng với ý nghĩa mà Phật nói trong bài này là hoàn toàn tương đồng,làm thế nào mới có thể như ý? Cái đầu của ngọc như ý là quay trở lại, “quay đầu như ý”, nhà Phật chúng ta nói “quay đầu là bờ”. quay đầu liền như ý rồi. bất luận bạn ở trong xã hội có địa vị cao như thế nào, có quyền thế lớn ra làm sao. Có của cải nhiều như thế nào, bạn phải biết quay đầu, quay đầu liền như ý, trong Phật pháp nói là “nhìn thấu buông xuống”, tứ niệm xứ là nhìn thấu, tứ thần túc là buông xuống, túc là đầy đủ, thật sự đạt đến cứu cánh viên mãn, trong đây có 4 điều, Phật dạy chúng ta học, cái thứ nhất là dục, dục là dục vọng, con người chúng ta đủ thứ mong cầu, đủ thứ ngưỡng mộ, đây là hết thảy chúng sanh đều có, nếu như không thể đem những thứ này buông xuống, thì không có cách gì thoát khỏi lục đạo luân hồi, sau khi buông xuống thì bạn liền được đại tự tại, cái đạo lý này rất sâu rất rộng, buông xuống dục vọng của chúng ta, ngày nay hiện tại cái thế giới này hầu hết mọi người quan niệm cho rằng thế giới này không ngừng đang tiến bộ, là do sức mạnh gì đang thúc đẩy vậy? dục vọng, dục vọng đang thúc đẩy cái thế giới này, khiến thế giới này ngày ngày đang tiến bộ, tiến bộ đến cuối cùng như thế nào vậy? thế giới hủy diệt, cùng đi vào chỗ chết, cho nên bạn thử nghĩ, Phật dạy chúng ta buông xả, dạy chúng ta quay đầu, có đạo lý hay không? Con người cả 1 đời ra sức theo đuổi dục vọng, người này thật đáng thương, cả đời không được nghỉ ngơi, Họ có thể đạt được những hưởng thụ đó, cái hưởng thụ đó nếu thật sự bình tĩnh mà suy nghĩ thì lợi bất cập hại; bạn đã trả cái giá quá đắt, thân tâm bạn có áp lực quá lớn. Đây là sai lầm.
Chúng ta nêu ra một ví dụ đơn giản nhất, dùng người Mỹ so sánh với người Trung Quốc. Người Mỹ đời sống vật chất quả thật tốt hơn quá nhiều so với người Trung Quốc. Họ có môi trường sống rất thoải mái của họ, ra khỏi cửa đều có xe hơi để đi, mỗi một gia đình đều có sân vườn, đều có hoa viên, sinh hoạt ở trong nhà thảy đều có thiết bị điện khí hóa. Người Trung Quốc nhìn thấy đều rất ngưỡng mộ, “đời sống của người ta tốt, chúng ta không bằng họ”. Hình như là năm tám mươi mấy, tôi lần đầu tiên cùng Hàn Quán trưởng về nước, đến Đại Liên, bà con phụ lão hỏi về đời sống ở nước Mỹ (thời đó chúng tôi sống ở Mỹ), ai nấy đều hiện ra ánh mắt ngưỡng mộ. Thế nhưng tôi đã “dội cho họ một gáo nước lạnh”, tôi nói: “Đời sống của người Mỹ không bằng bà con ở đây”. Họ vô cùng kinh ngạc, hỏi: “Tại sao vậy? Chúng ta đi ra ngoài phải đi bằng xe đạp, ở thì nhà cửa thì dột nát, bất kể ở phương diện nào cũng không thể bằng người Mỹ”. Tôi nói: “Xin hỏi các vị, trong các vị có người nào là người sống trong cảnh mắc nợ không?”. Vào lúc đó có mặt khoảng chừng vài ba chục người, mọi người đôi bên nhìn nhau một lúc, một người cũng không có. “Ồ, tuyệt vời quá! Đời sống của người Mỹ thảy đều là mượn nợ xài trước, trả sau. Các bạn không có mắc nợ, họ mắc nợ. Từ lúc ra đời đã mắc nợ, đến chết cũng trả không hết”, tôi nói. Người học Phật chúng ta biết, đời sau vẫn trả nợ. Bạn thử xem áp lực tinh thần của họ lớn cỡ nào, mỗi ngày đều phải dốc sức làm việc. Tại sao phải làm việc? Vì phải trả nợ. Mua nhà, mua xe, đồ đạc trong gia đình đều là đi vay ngân hàng. Ngân hàng cho bạn mượn tiền, công ty bảo hiểm cho mượn, toàn là tiền đi vay mà có, do đó mỗi tháng phải trả. Vì vậy bạn không nên cho rằng sự đãi ngộ của người Mỹ là rất tốt, thông thường một tháng có thể thu nhập đại khái khoảng 3.000 Đô. Chúng ta nghe thấy vậy cho rằng “vậy là thật tuyệt vời”. Nhưng thu nhập phổ thông nộp thuế hết một phần ba, trả nợ hết một phần ba đôi khi nhiều hơn một chút. Thu nhập 3.000 đô nhưng trên thực tế có thể dùng đại khái chỉ có 700 - 800 Đô-la. Nếu như công việc không còn nữa thì bạn cái gì cũng mất hết. Tại sao vậy? Ngân hàng đến đòi nợ, công ty bảo hiểm đến đòi nợ, phát mãi nhà của bạn, phát mãi xe của bạn, phát mãi thiết bị điện, đồ dùng trong nhà bạn để trả nợ, cho nên khi việc làm không còn nữa thì cũng chẳng còn gì cả. Họ sống đời sống như vậy, còn chúng ta tuy sống vất vả một chút nhưng không mắc nợ. Mỗi ngày sau khi tan làm, tôi nhìn thấy mấy người ở ngay cửa nhà mình (họ không có sân) bày ra một cái bàn nhỏ, ngồi ăn đậu phộng, uống rượu lâu năm, thong dong tự tại. Loại tâm trạng hưởng thụ này, người nước ngoài không có. Họ đâu có loại hưởng thụ này.