/ 82
9

PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ

TRANG NGHIÊM, THANH TỊNH, BÌNH ĐẲNG, GIÁC KINH

Phúc giảng lần thứ ba: Cô Lưu Tố Vân

Thời gian: 20/05/2024

Địa điểm: Tiểu viện Lục Hòa

Việt dịch: Ban biên dịch Pháp Âm Tuyên Lưu

Tập 82


Chư vị đồng tu tôn kính, chào mọi người. A-di-đà Phật! Hôm nay, chúng ta học tập kinh văn phẩm thứ bốn mươi mốt.

PHẨM BỐN MƯƠI MỐT: HOẶC TẬN KIẾN PHẬT

Trong kinh văn của phẩm này, Thế Tôn tiếp tục khuyên bảo đại chúng phải đoạn nghi trừ hoặc. Phải biết rằng, một niệm tâm thanh tịnh với tâm của chư Phật mười phương, về bản tánh vốn không có mảy may ngăn cách. Giống như hư không trong hạt cải với hư không của mười phương, bản tánh vốn không hề khác biệt. Cho nên, dùng trí tuệ vô tướng để vun trồng gốc các đức, ắt sẽ vãng sanh cõi Phật, vĩnh viễn được giải thoát.

Mời xem kinh văn tiếp theo:

Thí như Chuyển luân thánh vương, có ngục bảy báu, vương tử đắc tội bị giam trong ấy. Lầu gác cung điện, màn báu giường vàng, bao lơn cửa sổ ghế ngồi, được trang hoàng bằng các báu quý lạ. Ăn uống y phục đều như Chuyển luân vương, nhưng bị xích vàng xiềng lấy hai chân. Các tiểu vương tử ấy có thích chuyện này chăng? Ngài Từ Thị bạch rằng: bạch đức Thế Tôn! Không ạ! Khi họ bị giam cầm, tâm không tự tại, chỉ toan dùng mọi phương tiện, để mong thoát khỏi, cầu cứu các cận thần, rốt cuộc không toại ý. Luân vương hoan hỷ, mới được giải thoát.

Đoạn kinh văn này được chia làm hai đoạn nhỏ để giải thích.

Đoạn nhỏ thứ nhất:

“Thí như Chuyển luân thánh vương, có ngục bảy báu, vương tử đắc tội bị giam trong ấy. Lầu gác cung điện, màn báu giường vàng, bao lơn cửa sổ ghế ngồi, được trang hoàng bằng các báu quý lạ. Ăn uống y phục đều như Chuyển luân vương, nhưng bị xích vàng xiềng lấy hai chân. Các tiểu vương tử ấy có thích chuyện này chăng?”

Phẩm này là “Hết hoặc mới thấy Phật”, chỉ khi đoạn hết nghi hoặc mới có thể thấy Phật. Phật hỏi Bồ-tát Di-lặc: ví như Chuyển luân thánh vương dùng bảy báu làm thành ngục giam, con trai của Luân vương phạm tội, bị giam cầm trong ngục bảy báu ấy. Trong ngục có cung điện lầu gác, màn báu giường vàng, bao lơn, cửa sổ, ghế ngồi êm ái, đều từ các món báu vật quý lạ trang trí mà thành. Đời sống vật chất như y phục, ăn uống v.v. đều giống hệt như Chuyển luân thánh vương. Thế nhưng, hai chân của vương tử bị cùm lại bằng xích vàng, liệu tiểu vương tử có thấy vui sướng không?

Đoạn nhỏ thứ hai:

“Ngài Từ Thị bạch rằng: bạch đức Thế Tôn! Không ạ! Khi họ bị giam cầm, tâm không tự tại, chỉ toan dùng mọi phương tiện, để mong thoát khỏi, cầu cứu các cận thần, rốt cuộc không toại ý. Luân vương hoan hỷ, mới được giải thoát.”

Bồ-tát Di-lặc nói: tiểu vương tử đương nhiên là chẳng thấy vui sướng. Bởi vì trong lúc bị giam cầm, thân người đã mất tự do, trong lòng đương nhiên không thể tự tại. Tuy dùng đủ mọi phương tiện, cầu cứu các đại thần bên cạnh giúp, nhưng cuối cùng vẫn không đạt được mục đích. Phải đợi đến khi Luân vương hoan hỷ, vương tử mới có thể được giải thoát.

“Cầu cứu các cận thần”, cận thần ví cho các pháp. Nếu hướng ra ngoài tâm để cầu pháp thì chẳng thể giải thoát.

“Luân vương hoan hỷ”, Luân vương ví cho tâm vương. Khi tâm thanh tịnh, tự nhiên sẽ giải thoát.

Mời xem kinh văn tiếp theo:

Phật bảo ngài Di-lặc: các chúng sanh này cũng giống như vậy. Nếu có kẻ đọa vào nghi hối, mong cầu Phật trí, cho đến quảng đại trí, song không thể sanh lòng tin đối với thiện căn của chính mình; do nghe danh hiệu Phật mà phát khởi lòng tin, nên tuy sanh về cõi ấy, nhưng ở trong hoa sen, không được ra khỏi. Kẻ ấy ở trong hoa thai mà tưởng như đang ở trong vườn hoa, cung điện. Vì sao vậy? Trong đó thanh tịnh, không có các uế ác, nhưng trong 500 năm, không thấy Tam bảo, không được cúng dường phụng sự chư Phật, xa lìa tất cả thiện căn thù thắng, nên xem đó là khổ, chẳng sanh lòng vui thích. Nếu những chúng sanh ấy biết được gốc tội của mình, hết lòng sám hối tự trách, cầu được ra khỏi nơi đó. Khi những lỗi lầm trong đời trước đã sạch rồi, sau đó mới được thoát khỏi.

Đoạn kinh văn này được chia làm hai đoạn nhỏ để giải thích.

Đoạn nhỏ thứ nhất:

“Phật bảo ngài Di-lặc: các chúng sanh này cũng giống như vậy. Nếu có kẻ đọa vào nghi hối, mong cầu Phật trí, cho đến quảng đại trí, song không thể sanh lòng tin đối với thiện căn của chính mình; do nghe danh hiệu Phật mà phát khởi lòng tin, nên tuy sanh về cõi ấy, nhưng ở trong hoa sen, không được ra khỏi. Kẻ ấy ở trong hoa thai mà tưởng như đang ở trong vườn hoa, cung điện.”

/ 82